Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Del Piero chia tay Juventus

Anh chia tay Juventus bằng một thất bại. Anh cúi chào vũ đài thế giới không kèn trống, thậm chí còn tạo cảm giác rằng chính đội bóng áo sọc trắng đen đã ruồng bỏ mình. Trong những nỗi buồn lãng đãng của cái ngày kết thúc mối tình kéo dài hai thập kỷ ấy, Alessandro Del Piero bỏ lại sau lưng anh 709 trận đấu, 206 bàn thắng, 16 chiến quả đủ loại, và hàng triệu những trái tim mà anh đã chinh phục trên chặng đường đã qua.

Juventus đã tuyên bố không cần anh nữa ngay trước khi mùa bóng kết thúc, nhưng đó là việc của họ. Alex vẫn ra sân, cháy sáng những giây phút cuối cùng ở đội bóng này, bằng những cú đá phạt đẹp như nét vẽ và cái dáng lừa bóng khom khom người mềm mại như một chú linh dương quen thuộc trong 19 năm qua, dù 37 năm tuổi xuân đeo đẳng dưới gót giày không phải là điều dễ vượt qua, vẫn ăn mừng như một đứa trẻ khi đội bóng chiến thắng, dù bản thân anh bị bắn lên ghế dự bị, và sẵn sàng xỏ giày vào sân vô điều kiện, khi Juventus cần anh.

Alex là thế đấy. Chỉ có Juve phụ anh, chứ không bao giờ có điều ngược lại. Chỉ có một Del Piero đã theo đội bóng xuống Serie B và sát cánh bên họ trong những ngày Calciopoli đen tối, chứ không bao giờ có chuyện một đội bóng vận hành theo cung cách lạnh lùng tư bản như Juve chìa cho anh một hợp đồng đến tuổi 40, như AC Milan đã từng chấp nhận trao cho Paolo Maldini, hay như Inter muốn Giuseppe Bergomi ở lại. Alex không phàn nàn.

120522_085004_901.jpg (700×524)

Anh làm công việc của mình: Chơi bóng, với một trái tim đã đập tên Juventus suốt 19 năm. Một tình yêu vô điều kiện, thậm chí còn lâu hơn cả tình yêu với cô vợ Sonia Amoruso: 6 năm sau ngày “kết hôn” với mệnh phụ Juve, Alex mới ngỏ lời yêu Sonia. Người Ý bảo bạn bè và vợ có thể thay đổi, nhưng đội bóng mà bạn yêu thì không bao giờ. Cho đến những ngày cuối cùng ở Juve, khi đội bóng lật bài ngửa rằng họ không cần một tiền đạo đã 37 tuổi, Alex vẫn im lặng. Mối tình mãnh liệt ấy khiến anh quên đi rằng mình đáng được tôn trọng và vinh danh vì những gì đã cống hiến cho đội bóng này.

Anh vẫn yêu Juve và chiến đấu vì nó bằng cả trái tim như thế suốt hai thập kỷ, mặc cho thế giới đổi thay, đã chứng kiến 12 đời HLV và 30 cầu thủ đá cặp với anh trên hàng công cứ đến và đi. Mặc cho khi đội bóng ở trên đỉnh cao, hoặc ở bước đường cùng. Mặc cho những quan chức CLB cứ thỉnh thoảng lại nói những lời có thể làm anh tổn thương: cố Chủ tịch Agnelli đã từng gọi Del Piero là Godot, như tên của một nhân vật trong kịch của Samuel Beckett để chỉ việc đợi mãi một người không bao giờ đến, dù đó là bi kịch của Alex ở đội tuyển Italia, không phải ở Juve, nơi anh trở thành một huyền thoại không chỉ ở tài năng, mà còn ở nhân cách.

Alex bỏ ngoài tai tất cả những gì bất công nhắm vào anh, vì anh đá bóng không phải để cho các ông chủ khen, mà đơn giản vì Juve cần điều đó. Cách đây hai năm, vào ngày kỷ niệm 17 năm anh khoác áo Juventus, Alex viết một bức tâm thư dài đăng lên trang chủ của anh: 17 năm & 17 lý do cho một tình yêu. Trong đó, anh viết về Juve như thế rằng mỗi khoảnh khắc tồn tại cùng đội bóng này đều được lưu trữ ở một góc trang trọng trong ký ức của anh.

Một trang sử bất tử

187445hp2.jpg (570×355)
Del Piero đi vào ngôi đền huyền thoại

Alex vẫn nhớ cảm giác rùng mình mỗi khi bước ra sân, lắng nghe các CĐV hát vang trên khán đài “lo di te non mi stanco, saro sempre al tuo fianco, sei la cosa piu bella, che c’e… Alessandro Del Piero olè” (Tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh, không bao giờ mệt mỏi vì luôn ở bên anh. Anh là riêng, là một, là duy nhất), và mỉm cười. Anh không thể quên những mẩu hội thoại ngắn vào sáng sớm với cố Chủ tịch Gianni Agnelli, đại loại là “Chào buổi sáng, Alessandro, cậu thế nào, dậy chưa? - Không, phải nói thật là tôi vẫn đang ngủ - Tốt, đến giờ dậy rồi đấy. Đã sáu giờ sáng và người đang gọi cho cậu là sếp của cậu đây”.

Anh viết tên từng người đã chơi cạnh anh trong gần hai thập kỷ, trước khi đề một lời tri ân. Anh nhắc lại ngày 5/5/2002, khi Juve bất ngờ đoạt Scudetto nhờ tận dụng trận thua đầy bi kịch 2-4 của Inter trước Lazio. Một khoảnh khắc mà đội Juve như được tái sinh. Anh cảm ơn những huyền thoại, là Gaetano Sciera, và Giampiero Boniperti. Để rồi bây giờ, anh rời Juve, nhưng bước vào ngôi đền huyền thoại và sum họp với họ.

Tất cả những khoảnh khắc bất tử ấy sẽ được lưu trữ trong trái tim mỗi juventini, giống như Alex đã góp nhặt từng mảnh ký ức ấy để đi qua 19 năm đầy giông bão với Juve, bằng cách nhìn lên khán đài ầm ào gọi tên anh bằng đôi mắt xanh thăm thẳm như nước biển Địa Trung Hải và ghi lại những gì đã diễn ra trong hai thập kỷ không chỉ bằng khối óc, mà bằng cả trái tim. Tạm biệt anh, Alex, và hẹn gặp lại. Trong một trang sử bất tử của Juve.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét