Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Roy Hodgson chính thức làm HLV ĐT Anh

Hôm 1/5 vừa qua, HLV Roy Hodgson đã chính thức ký vào bản hợp đồng có thời hạn 4 năm với FA. Đây có thể nói là một cuộc lương duyên khiến dư luận phải ngỡ ngàng. Nhưng ở khía cạnh nào đó nó lại rất phù hợp với tiêu chuẩn của những người trong cuộc…

Tại sao lại là Roy Hodgson?

Khi Faibo Capello chia tay Tam sư, ƯCV số 1 cho chiếc ghế nóng được báo giới cũng như những nhà chuyên môn và các nhà cái xứ sở Sương mù đưa ra là Harry Redknapp chứ không phải Roy Hodgson. Thậm chí, người ta còn cho rằng việc HLV đương nhiệm của Tottenham lên tuyển là chuyện tất lẽ, dĩ ngẫu, là vấn đề thời gian. Tuy nhiên, mặc cho những lời đồn đoán của số đông, công cuộc tìm kiếm thuyền trưởng mới cho ĐT Anh cứ lặng lẽ trôi đi trong một thời gian khá dài.

Để rồi cuối tháng 4 Chủ tịch FA David Bernstein bất ngờ lên tiếng khẳng định Roy Hodgson sẽ là HLV mới của Tam sư; HLV của West Brom chính là ứng viên duy nhất được FA tiếp xúc. Chỉ 1 ngày sau đó, vị chiến lược gia 64 tuổi này đã đặt bút vào bản hợp đồng với LĐBĐ Anh. Những diễn biến chóng vánh và đầy bất ngờ của vụ việc này khiến người ta liên tưởng đến những cái kết kịch tính của những bộ phim hành động Hollywood ăn khách.

Thế nên nó nghiễm nhiên trở thành đề tài "hot" để báo chí Anh (vốn mang nặng tính lá cải) tha hồ soi mói, đả kích. Nhất là khi HLV Roy Hodgson chẳng sở hữu một bản CV đẹp khiến người ta phải ưng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thậm chí, cây viết Tony Evans của tờ Times còn thẳng thừng châm biến : "Số khăn tắm của ông ấy (Roy Hodgson) còn nhiều hơn cả số danh hiệu mà ông ấy đã giành được". Vậy vấn đề đặt ra là tại sao Roy Hodgson lại được chọn?

610x+%281%29.jpg (610×406)

Câu trả lời rất đơn giản. Vì người đàn ông sinh ra ở miền Nam nước Anh này phù hợp với tiêu chí mà FA đặt ra. Về năng lực, với 36 năm kinh nghiệm huấn luyện, từng kinh qua 16 CLB (ở 8 quốc gia khác nhau) và 3 ĐTQG trước khi đến với tuyển Anh, rõ ràng Roy Hodgson không phải là một HLV tồi. Cần phải biết rằng: chính Hodgson là người đã đưa ĐT Thụy Sỹ lọt vào VCK 2 giải đấu lớn liên tiếp : vòng 16 đội ở World Cup 1994 (giải đấu mà chính người Anh cũng lỗi hẹn) và Euro 1996. Ngoài ra, trong thời gian dẫn dắt ĐT Phần Lan (2006-2007), ông cũng giúp ĐT nước này đạt vị trí cao nhất trong lịch sử trên BXH của FIFA (hạng 33). Năm 2010, ông cũng đã được bầu là HLV xuất sắc nhất nước Anh nhờ thành tích đưa Fulham vào tận CK Europa League.

Quan trọng không kém, FA khó tìm được 1 HLV nào có chi phí mềm như Hodgson. Mức lương 3 triệu bảng/năm của HLV này chỉ bằng một nửa những gì Fabio Capello đã nhận từ FA. Chưa kể, với Hodgson sẽ đáo hạn HĐ với West Brom khi mùa giải này kết thúc. Tức là FA sẽ không phải mất dù chỉ một xu phí bồi thường hợp đồng. Trong khi nếu chấm Harry Redknapp con số này lên tới 10 triệu bảng.

Bên cạnh yếu tố "ngon – bổ - rẻ", về mặt hậu trường Hodgson cũng có rất nhiều lợi thế. Ông là bạn thân của đương kim chủ tịch FA. Với mối quan hệ thân thiết này, FA sẽ dễ dàng tác động, can thiệp vào những vấn đề của ĐT Anh hơn là chọn 1 ứng viên khác. Điều này sẽ giúp FA tránh được những vụ việc mất uy tín như vụ Capello không chấp nhận tước băng đội trưởng của Terry vừa qua.

Đây liệu có phải là một cú áp phe thành công?

FA nhiều cái lợi khi đưa Roy Hodgson lên nắm quyền. Thế nhưng, nên nhớ rằng trong bóng đá thì trên tất cả yếu tố chuyên môn mới là điều quan trọng nhất. Cú áp phe của Roy Hodgson của FA sẽ chỉ được coi là thành công nếu vị HLV lão làng này gặt hái được chiến tích nào đó cùng ĐT Anh.

Như đã phân tích ở trên, về chuyên môn, Hodgson là một chiến lược gia có năng lực. Hơn nữa, ông có thuận lợi là đã quá quen với việc dẫn dắt ĐTQG – một công việc khác hẳn với làm HLV cấp CLB. Tuy nhiên, công bằng mà nói, có lẽ Hodgson chỉ là một HLV khá hoặc cùng lắm là tiệm cận giỏi, chứ không phải là một cái tên thuộc hàng xuất sắc thượng thừa.

Nhìn lại sự nghiệp của Hodgson, người ta thấy ông có cái gì đó na ná với gã thợ hàn Ranieri – một HLV cũng có chuyên môn, nhưng chưa đủ năng lực để vươn tới đỉnh cao thực sự. Trong số 16 CLB và 3 ĐTQG từng được Hodgson dẫn dắt thì chỉ có 2 cái tên Inter Milan và Liverpool thuộc hàng những đội bóng lớn. Còn lại đều là những cái tên thường thường bậc trung, nếu không muốn nói là tầm thường.

610x.jpg (610×402)
Roy Hodgson và Chủ tịch FA, David Bernstein

Song ở 2 CLB này, Roy Hodgson đều thất bại, bị sa thải sớm. Trong 2 mùa dẫn dắt Inter ông chỉ giúp đội bóng này xếp thứ 13 (1996) và thứ 3 (1997), đồng thời để thua Schalke 04 vốn bị đánh giá thấp hơn rất nhiều ở thời điểm đó tại trận CK UEFA Cup năm 1997. Còn ở Anfield, thành tích của Hodgson thậm chí còn thảm hại hơn rất nhiều. Ông đi vào lịch sử Liverpool với tư cách là HLV bị sa thải nhanh nhất (chỉ sau 31 trận) với chiến tích "giúp" The Kop kết thúc năm với số điểm thấp nhất sau gần 60 năm (từ mùa 1953-1954).

Chiến tích vẻ vang nhất của Hodgson chỉ là giúp Fulham nhỏ bé lọt vào tận trận CK Europa League năm 2010. Nhưng cũng giống như Inter Milan năm nào, một lần nữa ông lại gục ngã ở trận CK (trước Atletico Madrid).

Như vậy, xâu chuỗi lại dường như Roy Hodgson chỉ có biệt tài việc dẫn dắt các đội bóng nhỏ, trung bình và đưa họ đến một vị trí kha khá nào đó. Còn để đáp ứng những yêu cầu cao hơn thì vẫn là một dấu hỏi lớn với HLV này. Mà bằng chứng là việc thất bại ở Inter rồi Liverpool cũng như việc để thua ở 2 trận CK Cup UEFA và Europa League.

Bởi vậy, sẽ thật khó để người ta trông chờ sự lột xác của Tam sư dưới thời Roy Hodgson để trở thành một thế lực thực sự của bóng đá thế giới hơn là một con sư tử giấy, dù về lý thuyết ông sẽ có 4 năm để xây dựng một đội tuyển theo ý mình.

Mà nói như cựu tuyển thủ Anh Matthew Le Tissier thì: "Đây chỉ là phương án rẻ tiền và an toàn ". Phải chăng tham vọng của FA đã bị tầm thường hóa ; hoặc là giờ đây FA đã nhận ra ĐT Anh của họ xét trên bình diện quốc tế cũng chỉ cỡ West Brom ở giải Ngoại hạng mà thôi?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét